Đã như vậy, có trốn tiếp cũng vô nghĩa.
Nhan Bảo Nhi cắn răng, dứt khoát giải trừ ẩn thân thuật, nhẹ nhàng nhảy từ trên xà nhà xuống. Nàng hướng về phía ba lão già bên ngoài nở một nụ cười tự cho là rất ngọt ngào, dõng dạc nói:
"Ây da, các vị tiền bối chớ hiểu lầm, ta chỉ đi ngang qua, không cẩn thận lạc đường mới đi nhầm vào đây thôi."
Ba lão già kia thấy nàng hiện thân, lại nghe mấy lời quỷ quái này, liền cảm thấy trí thông minh của mình đang bị sỉ nhục một cách chưa từng có.




